Thích Huệ Ngung
Sư vào núi thiền định, quỉ núi hiện đủ hình tướng đều bị Sư điểm hóa mà ẩn đi. Một hôm, trời tuyết lớn, có một cô gái hình dung yểu điệu, y phục đẹp đẽ, đến nói với Sư: – Thượng nhân có đức lớn nên trời sai tôi đến hầu hạ Ngài. Rồi dùng đủ lời cám dỗ. Sư an nhiên chẳng động, bảo cô gái rằng: – Lòng ta như tro nguội, đừng đem túi da đó thử thách làm chi! Cô gái bèn cưỡi mây mà đi, quay lại khen rằng: Nước biển cạn được, Tu
Xem tiếpCó Lòng Cứu Vật Sẽ Được Phước Báo
Triều đại nhà Tống có một anh chàng tên là Tống Giao. Một hôm, anh ta đến nhờ ông thầy xem tướng số bói cho anh một quẻ trước khi lên kinh dự thi. Ông thầy tướng số chế giễu mà bảo anh rằng: “Ngươi là một kẻ hèn hạ, vì thế đừng nên mơ mộng công danh.” Song, Tống Giao không hề thoái chí. Sau 5 năm, cuối cùng anh ta cũng đậu trạng nguyên. Thế là anh ta trở lại tìm ông thầy tướng số, vì muốn cho ông ta biết rằng việc xem
QUÁN ÂM TRAI KỲ
THÁNG GIÊNG Mùng 8 THÁNG HAI Mùng 7, 9, 19 THÁNG BA Mùng 1, 3, 13, 19 THÁNG TƯ Mùng 8, 22 THÁNG NĂM Mùng 3,17 THÁNG SÁU Ngày 16, 18, 19, 23 THÁNG BẢY Mùng 1, 3 THÁNG TÁM Ngày 16 THÁNG CHÍN Ngày 19, 29 THÁNG MƯỜI Mùng 2 THÁNG MƯỜI MỘT Ngày 19 THÁNG MƯỜI HAI Mùng 8, 24 Lưu ý: Ngày sóc vọng hay tháng Nhuần cũng theo quy định như trên, nghĩa là tháng nào nhuần thì theo tháng ấy (Ví dụ: tháng Tư nhuần thì ngày ăn chay là
Đời Trước Hay Trói Cột Sinh Mạng Loài Vật, Đời Này Chân Co Quắp
Triều nhà Tùy có vị Sa môn Hồng Mãn, người ở An Định. Lúc còn ở thế tục, Thầy mắc phải chứng bệnh thời khí, hai chân co quắp, không thể đi đứng được. Thường ngày, Thầy thành kính chuyên niệm danh hiệu Đức Quán Thế Âm. Một hôm, bổng có một vị Cao Tăng, tay bưng Tịnh bình đứng trước mặt Thầy. Hồng Mãn lập tức cúi đầu thi lễ, thưa hỏi: “Đại Sư từ đâu đến?”. Vị Tăng từ tốn trả lời: “Ta thấy ngươi thường ngày thành kính khẩn thiết xưng niệm danh
Trí Khải
TRÍ KHẢI (538-597) Trí Khải tự Ðức An, họ Trần ở Hoa Dung, cha được phong làm Khai quốc hầu, mẹ họ Từ, lúc có thai mộng nuốt một con chuột trắng và mây hương năm màu vòng quanh ở bụng. Ðêm đản sanh, ánh sáng khắp nhà. Mắt Ngài có hai đồng tử, da không dính bụi. Khi nằm thường chắp tay, ngồi thì hướng mặt về Tây. Năm bảy tuổi vào chùa nghe Tăng tụng phẩm Phổ Môn, liền niệm theo, chợt tự nhớ hết văn bảy cuốn rành rõ như đã học. Mười
Làm Thiện Được Tăng Thọ Thêm 50 Tuổi
Triều đại nhà Tần có một vị quan tên là Lâm Hạo, người tỉnh Phúc Kiến. Lần nọ, ông ta phụng mệnh vua đến tỉnh Thiểm Tây để xem xét công trình nạo vét lòng sông và ông đã tận mắt chứng kiến mấy vạn dân phu ngày đêm bị cưỡng bức nạo vét. Vì làm việc quá sức, một số dân phu phải bỏ mạng tại công trường, còn số người bị thương thì nhiều không kể xiết. Tần Thuỷ Hoàng là một bạo chúa thời bấy giờ, nhưng Lâm Hạo không hề sợ hãi.
Hành Thiện Con Cháu Được Phước
Tôi tin vào bằng chứng và kinh nghiệm thực tế: “Nhà tích thiện có thừa điều vui – Hảo tâm tất được đền đáp”. Tôi có người bà con là Chị Lan, sau khi xuất giá thì cùng chồng dạy con chu đáo, tính chị siêng năng cần kiệm, nghiêm trì ngũ giới, chí thành lễ Phật, rất ưa bố thí. Chị thường âm thầm đem gạo bố thí, tiếp tế trường kỳ cho bần dân, quả phụ, người già vô phương mưu sinh… Suốt mười năm không thay đổi, vì vậy làng xóm láng giềng
Chế Giễu Người Hiền Phải Chịu Quả Báo
Tại huyện Hào Châu thuộc tỉnh An Huy có một thanh niên tên là Tô Lan Đình. Anh là con trai duy nhất trong gia đình nên được cha mẹ yêu thương, chiều chuộng hết mức. Từ sự chiều chuộng đó khiến cho anh ta trở nên hư hỏng, mặc sức làm theo ý mình. Nhưng anh ta chẳng bao giờ thích làm các việc tốt mà chỉ thích làm những việc xấu ác. Hễ thấy người làm thiện anh ta liền mắng chửi, cho đó là kẻ tâm ý giả dối. Thấy những thơ sách,
Vương Cổ
Cư sĩ Vương Cổ, tự Mẫn Trọng, người đời Tống, ở Đông Đô, nguyên là tằng tôn của quan Tướng quốc Vương Văn Đáng. Gia tộc bảy đời đã giữ giới bất sát, đến phiên cư sĩ lại phát tâm phóng sanh một trăm muôn vật mạng. Khi ông làm quan ở Giang Tây, từng cùng các bậc lão sư như: Hối Đường, Dương Kỳ nghiên tập về Thiền tông. Cư sĩ có trứ tác quyển Trực Chỉ Tịnh Độ Quyết Nghi Tập, hoằng dương môn Niệm Phật. Lúc rỗi rảnh, tràng chuỗi chẳng rời tay,
QUẢNG CÁO
